Bách tính Tô Châu quá đỗi luyến tiếc Chu Bình An. Cổ họng hắn đã khô khốc như bốc khói mà vẫn chẳng thể nào khuyên can được dòng người đang vây kín lối đi.
Cuối cùng, tiếng hô của một lữ khách qua đường đã giải vây cho Chu Bình An:
“Mọi người đừng cản nữa, mau để Chu đại nhân đi nhậm chức đi. Với tài năng của Chu đại nhân, chuyện lập công sau khi nhậm chức chẳng phải dễ như ăn cơm uống nước sao? Đại nhân hiện giờ đã là Chiết Giang tuần phủ, sau này lập thêm công trạng, chẳng phải sẽ thăng làm Giang Nam tổng đốc ư? Đến lúc đó, Chu đại nhân lại trở về làm phụ mẫu quan của chúng ta rồi!”
Câu nói ấy lập tức lay động đám đông đang chặn đường.




